• youtube
  • facebook

Chuyện tình trên chiếc xe lăn

Thái Duy Ðức (sinh năm 1991) là chàng trai ngồi xe lăn nuôi bạn liệt tứ chi ở bệnh viện mà Báo Lâm Ðồng đã có bài viết vào năm 2017. Suốt 2 năm dõi theo Facebook của anh, thật vui vì thấy Ðức đã có thêm người vợ đồng hành trong cuộc sống và trong cả từng chuyến thiện nguyện.

Còn nhớ, trong lần gặp vào tháng 5/2017, khi tôi hỏi Đức rằng, liệu anh có nghĩ sẽ tìm cho mình một hạnh phúc riêng, Đức đã cười buồn nói rằng: “Tôi không dám yêu ai kể từ ngày mình gặp nạn, bởi tôi sợ mình sẽ làm họ khổ”. Vậy nhưng, tình yêu của cô gái đến từ Phú Thọ đã làm Đức thay đổi suy nghĩ đó, để mạnh dạn nghe theo lời mách bảo của trái tim.

Vượt qua những rào cản và mặc cảm, Đức và Chinh cùng hạnh phúc với lựa chọn của mình. (Ảnh: NVCC)

Vượt qua những rào cản và mặc cảm, Đức và Chinh cùng hạnh phúc với lựa chọn của mình. (Ảnh: NVCC)

Trước ngày em đến
 
Ngôi nhà nhỏ bên cạnh Cầu Sắt (xã Tu Tra, Đơn Dương) của hai mẹ con Đức không khác nhiều so với lần chúng tôi ghé thăm cách đây 2 năm. Vẫn nhỏ nhắn, với vườn cỏ trồng bên hiên và sau nhà nuôi bò sữa, nhưng gọn gàng, vui vẻ và ấm áp hơn là điều rõ nhất có thể cảm nhận được. Để có được những ngày tràn ngập hạnh phúc hôm nay, Thái Duy Đức và Bùi Thị Chinh - vợ anh, đã phải trải qua không ít những gian nan, rào cản, khi cả hai đều mang những mặc cảm của riêng mình.
 
Ba mất khi Đức chưa tròn 2 tuổi. Một mình mẹ anh làm thuê làm mướn, gồng gánh nuôi hai chị em Đức lớn lên. Trong một tai nạn lao động, Đức bị té từ trên cao xuống, gãy cột sống, dập tủy, gây di chứng bại liệt 2 chân, mất cảm giác hoàn toàn, tiểu tiện không kiểm soát. Mất một thời gian dài mới có thể lạc quan và suy nghĩ tích cực trở lại, Đức xuất hiện và bước vào cuộc đời Chinh vào những ngày cô đang gặp bất ổn thực sự. Mẹ mất sớm, cha ruột thường xuyên gắt gỏng, trút giận lên đầu, nhiều lúc Chinh thấy mình lạc loài trong căn nhà neo phụ nữ.
 
Trong những ngày tuyệt vọng nhất, Chinh được một người bạn cho xem đoạn video Đức nuôi bạn liệt tứ chi ở bệnh viện. Xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, rồi Chinh nghĩ, thôi, mình không chết nữa, người ta như vậy mà còn ham sống và sống có ích, huống gì mình lành lặn như thế này.
 
Cảm động trước việc làm tốt đẹp của chàng trai xa lạ, Chinh chủ động kết bạn Facebook, nhắn tin trò chuyện, chia sẻ với Đức. Sau 3 tháng, 2 người có cuộc gặp đầu tiên tại Sân bay Nội Bài, khi Đức giữ lời hứa bay ra Hà Nội thăm cô gái đã làm anh thương nhớ qua những dòng tin nhắn sẻ chia hàng ngày. 
 
Cuộc sống gia đình từ nhỏ đã không như mong muốn, Chinh chưa một lần nhận lời yêu ai, cũng không nghĩ đến chuyện lập gia đình vì sợ con cái sinh ra không được sống một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng gặp Đức, trái tim cô gái 26 tuổi lúc đó đã bị lỗi nhịp. Chinh thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, và cô biết tình yêu của Đức là thứ lớn nhất mà cô luôn mong có được giữa cuộc đời này. Sau 5 tháng quen biết, khi Đức ngỏ lời muốn lấy Chinh làm vợ, Chinh không ngần ngại mà nhận lời khi nghĩ rằng: “Người khuyết tật cũng có và cần có tình yêu. Lấy người lành lặn, chắc gì mình đã sướng, chắc gì đã được thương yêu nhiều như anh Đức thương mình”.
 
Chinh vấp phải sự phản đối dữ dội từ gia đình. Cha cô bắt con gái phải lựa chọn: Hoặc là ở lại với gia đình, hoặc đi theo anh người yêu tật nguyền và bị cả nhà từ mặt. Cô gái Phú Thọ kiên quyết đi theo tiếng gọi trái tim mình. Tháng 11/2017, đám cưới của Chinh và Đức diễn ra ở Lâm Đồng mà không có mặt nhà gái. Đến kỷ niệm một năm ngày cưới của hai người, khi gia đình Chinh đã tin vào tình cảm và cuộc sống tốt đẹp mà chàng rể dành cho cô con gái nhà mình, Đức mới nhận được sự chấp thuận và về thăm nhà của Chinh, bây giờ cũng đã trở thành gia đình thứ 2 của anh.
 
Về làm vợ, làm dâu, Chinh là đôi chân của Đức, cũng là con gái của mẹ anh. Một cuộc sống giản dị, bình yên, nhưng giống như những gì mà Chinh luôn ao ước về một gia đình.

Từ khi có Chinh, cuộc sống của Đức có thêm một người bạn đồng hành đặc biệt trong mọi việc

Từ khi có Chinh, cuộc sống của Đức có thêm một người bạn đồng hành đặc biệt trong mọi việc

Có em đời thêm hy vọng 
 
“Bây giờ, cuộc sống của gia đình tôi mới thật sự có được hạnh phúc trọn vẹn. Bởi tôi lấy được một người vợ tuyệt vời, chăm lo đến từng miếng ăn, giấc ngủ” - Đức chia sẻ. Là phụ nữ, ai cũng muốn chọn một cuộc sống nhẹ nhàng, vậy mà Chinh chọn một con đường biết trước sẽ nhiều khó khăn và gập ghềnh. Thương vợ chịu nhiều thiệt thòi khi vừa phải xa quê, xa gia đình, vừa phải thay chồng gánh vác chuyện trong nhà ngoài ngõ, nên Đức cố gắng hết sức để có thể làm tốt những việc mình có thể làm và thương yêu cô hết mực, như để bù đắp phần nào những thiệt thòi đó.
 
Cưới vợ được vài tháng, Đức bắt đầu tập làm và bán gỗ lũa, ghép bon sai thủy sinh. Anh chia sẻ: “Công việc khiến tôi quên đau đớn vì không còn để ý đến đôi chân lúc nào cũng tê cứng. Việc này cũng giúp tôi có thêm thu nhập, cảm thấy mình sống có ích và không bị nhỏ bé giữa cuộc đời này, từ đó có động lực hơn trong cuộc sống”. 
 
Buổi sáng tôi đến, Đức bận rộn với những đơn hàng. Chồng lên đơn, vợ đóng hàng, phối hợp nhịp nhàng để kịp gửi ra bưu điện. Không khí trong ngôi nhà nhỏ tươi vui hơn bởi tiếng nói cười.
 
Bây giờ, vợ chồng Đức đi đâu cũng có nhau, từ những chuyến thiện nguyện, đến những lần đi du lịch. Đức gọi đó là một người bạn đồng hành đặc biệt. Từ khi có vợ, bữa cơm gia đình anh được chăm chút hơn, không khí vui vẻ hơn, giờ giấc sinh hoạt của Đức cũng vào nề nếp hơn. Mọi công việc cũng có người phụ giúp nên thuận tiện hơn nhiều so với trước.
 
Sau 2 năm gặp lại, nụ cười trên môi cô Lương - mẹ Đức, người phụ nữ gần 60 tuổi đã rạng rỡ hơn vì có thêm cô con dâu như con gái trong nhà cùng thủ thỉ chuyện trò, cùng phụ giúp mẹ cắt cỏ, nuôi bò sữa. Với người phụ nữ tưởng như đã đứng bên bờ vực khi thấy cậu con trai tuyệt vọng, hạnh phúc hiện tại của Đức, Chinh cũng chính là hạnh phúc vô bờ của người mẹ như bà.
 
Bây giờ, ước ao lớn nhất của 2 vợ chồng Đức là có được một đứa con để có thêm sự gắn kết và là động lực để phấn đấu trong cuộc sống. Đức bị liệt tủy sống, không thể có con, hai vợ chồng đã lặn lội xuống Sài Gòn kiểm tra sức khỏe, mong mỏi có thể thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm. Biết được hoàn cảnh đặc biệt, Bệnh viện Mỹ Đức, TP Hồ Chí Minh quyết định hỗ trợ các chi phí thụ tinh nhân tạo cho hai vợ chồng.
 
Hai lần đầu thất bại. Cả hai vợ chồng đều đang mong mỏi đến lần thụ tinh tiếp theo. Không ngừng cố gắng, không ngừng hy vọng. Bởi Chinh chia sẻ rằng: “Khó khăn thì chắc chắn còn nhiều, nhưng tôi nghĩ chỉ cần có tình yêu là chúng tôi sẽ vượt qua hết”.
 
Chuyện tình của họ khiến tôi liên tưởng đến một bộ phim của đạo diễn Thea Sharrock từng lấy nhiều cảm xúc của hàng triệu khán giả về một cô nàng xinh đẹp yêu chàng trai ngồi xe lăn: Me before you (Trước ngày em đến). Và tôi tin rằng, những điều tốt đẹp diệu kỳ rồi sẽ đến, với Đức và vợ anh trong hành trình đi về phía trước...

http://baolamdong.vn/doi-song/202002/chuyen-tinh-tren-chiec-xe-lan-2988144/

 

 

create

Việt Quỳnh / baolamdong.vn